Phẫu Thuật Thẩm Mĩ, Trà Túi Lọc, Khóa Kéo Đã Ra Đời Như Thế Nào?

1. Phẫu thuật thẩm mĩ đã có từ khi nào?

Từ thế kỉ 8 TCN, các bác sĩ Ấn Độ đã sử dụng phương pháp ghép da để tái tạo một số bộ phận trên cơ thể người, đặc biệt là mũi. Đến năm 1000 thì giải phẫu thẩm mĩ mũi đã trở nên phổ biến bởi thời bấy giờ có một tục lệ liên quan tới việc cắt mũi và môi trên của kẻ thù. Trong thế kỉ 16, Gaspare Tagliacozzi đã tái tạo mũi cho những người bị cắt đứt mũi trong các cuộc đấu kiếm tay đôi bằng cách sử dụng một mảnh da lấy từ phần trên cánh tay.

Thủ thuật này cũng được sử dụng để chỉnh sửa tình trạng biến dạng của mũi gây ra bởi bệnh giang mai. Từ “plastic” trong plastic surgery bắt nguồn từ “plastikẽ” trong tiếng Hi Lạp, có nghĩa là “định hình lại”. Nghĩa này bắt đầu xuất hiện trong tiếng Anh từ khoảng năm 1598. Vào thế kỉ 19, sự phát triển của kĩ thuật gây mê và khử trùng đã khiến phẫu thuật thẩm mĩ trở nên an toàn hơn. Cha đẻ của phẫu thuật thẩm mĩ hiện đại là ngài Harold Gillies. Trong Thế chiến I, ông đã tiến hành phẫu thuật thẩm mĩ cho hàng nghìn người lính, trong đó chủ yếu là những người bị thương ở mặt do súng bắn.

2. Trà túi lọc đã ra đời như thế nào?

Thomas Sullivan, một nhà nhập khẩu trà ở New York, thường bỏ một ít trà rồi vào túi lọc để gửi cho khách làm mẫu. Ông làm như vậy vốn không phải để khách nhúng cả túi trà vào nước nóng khi pha trà, Tuy nhiên một số người đã làm như vậy và thấy việc này thực sự tiện lợi. Vì vậy, họ đã phàn nàn khi ông gửi trà theo đơn đặt hàng cho họ mà không đóng túi như lúc gửi mẫu. Nhận thấy lợi ích của việc này, Sullivan đã đóng trà vào túi để đáp ứng nhu cầu của khách. Tuy nhiên, do lụa quá đắt đỏ nên ông dần dần chuyển sang dùng túi vải thưa. Như vậy, trà túi lọc đã vô tình được phát minh ra vào năm 1908 bởi nhà nhập khẩu trà này.

Loại trà đựng trong túi lọc thường là các vụn trà còn dư lại từ quá trình chế biến trà, bởi những vụn trà này quá nhỏ để có thể bán như trà rời.

3. Ai là người đã phát minh ra khóa kéo?

Năm 1851, Elias Howe đã được cấp bằng sáng chế cho một thứ giúp đóng kín quần áo liền mạch tự động”, rất giống với khóa kéo mà chúng ta biết ngày nay. Tuy nhiên, nó chưa từng được đưa ra thị trường. Khóa kéo chúng ta sử dụng ngày nay gần giống với thứ đã được cấp bằng sáng chế của nhà khoa học người Mĩ gốc Thụy Điển

Gideon Sundback gọi là “khóa không móc”. Một trong những khách hàng đầu tiên của ông là quân đội Mĩ. Họ dùng khóa kéo cho quần áo và vật dụng của binh sĩ trong suốt Thế chiến I. Khóa kéo Của Sundback chỉ bắt đầu được sử dụng rộng rãi sau khi công ty B. F. Goodrich quyết định đưa ủng cao su có khóa kéo ra thị trường.